Chào mừng quý vị đến với .
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Thơ - Đinh Thị Bích Liên

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đinh Thị Bích Liên
Ngày gửi: 08h:40' 22-12-2011
Dung lượng: 46.5 KB
Số lượt tải: 8
Nguồn:
Người gửi: Đinh Thị Bích Liên
Ngày gửi: 08h:40' 22-12-2011
Dung lượng: 46.5 KB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
CHIA XA
Mai xa nhau
chiều hạ vàng tắt nắng
tiếng ve ngân trong khắc khoải vô tình
Ta trở dậy không thấy bình minh
ngồi thở dài nghe ngày trôi chầm chậm
giọt nhớ thương rơi vào hồn…
lặng lẽ
Bước qua những con đường không tên
những hàng cây chiều lá rơi xào xạc
Không nói ra mà bè bạn nức nở
Kỉ niệm vẫn còn sao ta nỡ chia xa ?
Làm sao để nỗi nhớ phôi pha ?
Một thời ngây thơ, một thời vụng dại
Ngày xưa ấy sao không là mãi mãi ?
Để khoảng trời trôi nỗi nhớ hanh hao
Kỉ niệm!
Phải chăng là những ngày không bình yên?
Khi thời hoa đỏ đã đi vào hoài niệm
Trang lưu bút ai vô tình khép lại
Kí ức nào còn vương mãi trong tim
Mai xa nhau tìm về lối cũ
Có còn nhớ ngày xưa ?
Vọng về….
NÉT THU
Có một mùa thu khác đã về
Trong hương gió mới thoảng mùi hoa
Trong nét thanh thanh như dáng liễu
Trong nắng xôn xao cánh môi hồng.
Có một mùa thu khác mới sang
Dáng hoa e thẹn nét mơ màng
Bóng mây thướt tha mềm như cỏ
Tà áo bay bay bướm ngỡ ngàng.
Lặng lẽ một ngày thu bước đi
Đất trời tươi trẻ bỗng chia li
Sắc sầu man mác buồn dang dở
Trầu lỡ mùa thương lỗi hẹn thề.
Có phải thu xưa bỗng lại về
Cho đà thắm lại những tàn phai
Bao đắng cay để tặng mùa cũ
Gói trọn giấc mơ thuở ngọt lành.
Mai xa nhau
chiều hạ vàng tắt nắng
tiếng ve ngân trong khắc khoải vô tình
Ta trở dậy không thấy bình minh
ngồi thở dài nghe ngày trôi chầm chậm
giọt nhớ thương rơi vào hồn…
lặng lẽ
Bước qua những con đường không tên
những hàng cây chiều lá rơi xào xạc
Không nói ra mà bè bạn nức nở
Kỉ niệm vẫn còn sao ta nỡ chia xa ?
Làm sao để nỗi nhớ phôi pha ?
Một thời ngây thơ, một thời vụng dại
Ngày xưa ấy sao không là mãi mãi ?
Để khoảng trời trôi nỗi nhớ hanh hao
Kỉ niệm!
Phải chăng là những ngày không bình yên?
Khi thời hoa đỏ đã đi vào hoài niệm
Trang lưu bút ai vô tình khép lại
Kí ức nào còn vương mãi trong tim
Mai xa nhau tìm về lối cũ
Có còn nhớ ngày xưa ?
Vọng về….
NÉT THU
Có một mùa thu khác đã về
Trong hương gió mới thoảng mùi hoa
Trong nét thanh thanh như dáng liễu
Trong nắng xôn xao cánh môi hồng.
Có một mùa thu khác mới sang
Dáng hoa e thẹn nét mơ màng
Bóng mây thướt tha mềm như cỏ
Tà áo bay bay bướm ngỡ ngàng.
Lặng lẽ một ngày thu bước đi
Đất trời tươi trẻ bỗng chia li
Sắc sầu man mác buồn dang dở
Trầu lỡ mùa thương lỗi hẹn thề.
Có phải thu xưa bỗng lại về
Cho đà thắm lại những tàn phai
Bao đắng cay để tặng mùa cũ
Gói trọn giấc mơ thuở ngọt lành.
 






Các ý kiến mới nhất